Manchester United: Vạn sự khởi đầu nan

Hãy theo dõi chúng tôi tại địa chỉ facebook http://www.facebook.com/MyFootballRamble và tại twitter https://twitter.com/BuliaNhatilas

Đây sẽ là một mùa giải mới hoàn toàn đối với Manchester United cũng như nhiều cổ động viên của họ. Alex Ferguson sẽ không còn xuất hiện trên băng ghế chỉ đạo sau 26 năm, thế hệ “Fergie’s Fledging” chỉ còn lại Ryan Giggs (người có lẽ sẽ chơi mùa giải cuối cùng của mình trong sự nghiệp cầu thủ, và từ bây giờ sẽ giành nhiều thời gian làm công tác huấn luyện hơn thi đấu), cùng với sự có mặt của một người Scotland khác mang tên David Moyes… Vâng, đó là  Manchester United – hành trình của một đế chế mới bắt đầu.

Có nhiều ý kiến cho rằng Moyes không đủ khả năng thay thế Ferguson. Quả thực, trong danh sách những người được cho là sẽ kế vị Sir Alex, có những cái tên hạng nặng như: Klopp, Mourinho, Conte… mà Moyes, xét về danh tiếng, rõ ràng là không thể bằng được. Tuy nhiên, khả năng MU đưa về những cái tên trên là rất khó (nếu không muốn nói là không thể). Moyes, đồng hương với Ferguson, một huấn luyện viên cũng nghiêm khắc như ngài “Máy sấy tóc”, một chiến lược gia thích ứng tốt cũng tương tự Ferguson và trên hết, là người sẵn sàng nhận nhiệm vụ kế vị Sir nhất. Tóm lại, Moyes là người thích hợp nhất.

Nói như vậy không có nghĩa là trong một sớm một chiều cựu HLV Everton sẽ thành một “Fergie mới”. Ông mới chỉ huấn luyện một đội bóng thuộc hàng khá là Everton, không có nhiều kinh nghiệm tại đấu trường châu Âu và thường bị cho là quá “tiêu cực”. Quả thật, tuy rằng không sử dụng lối “đổ bê tông” như kiểu Roberto Di Matteo đã từng làm, nhưng nhìn chung lối chơi của Moyes dựa vào việc điều chỉnh theo lối chơi của đối phương. Ví dụ: Khi Everton đấu với Tottenham, để khống chế Bale, ông đã sử dụng Seamus Coleman (một cầu thủ chạy cánh được chuyển về đá hậu vệ biên) ở vị trí tiền vệ cánh với nhiệm vụ chủ yếu là phối hợp cùng hậu vệ biên khống chế Bale; phương án này buộc Bale phải đổi cánh, và Coleman…cũng được điều sang theo Bale. Ở Manchester United, tư duy đó sẽ phải thay đổi phần nào, vì ở giải quốc nội họ là đội chủ động áp đặt thế trận trong phần lớn các trận đấu, mặc dù kiểu “bị động” này sẽ rất có ích trước các “đại gia” ở Anh cũng như các đội sừng sỏ khác tại châu Âu (Ferguson, trước những đối thủ như thế này, cũng “bị động”).

Moyes cũng ưa thích lối đánh cánh tương tự Ferguson. Đấu pháp tấn công của Everton luôn dựa vào việc bóng được chuyển nhanh ra cánh từ chân các tiền vệ, sau đó sẽ áp đảo cánh với sự hiện diện của cầu thủ chạy cánh, hậu vệ biên dâng cao, tiền vệ tấn công/tiền đạo lùi và cả tiền vệ trung tâm hỗ trợ nữa. Tại Everton, cặp đôi Leighton Baines – Steven Pienaar là vũ khí chính: Pienaar di chuyển vào trong, Baines sẽ băng lên để tạt bóng, cộng với sự hỗ trợ của Fellaini ở vị trí tiền vệ tấn công và Leon Osman băng lên từ tuyến hai, Everton áp đảo đối phương ở khu vực cánh trái và đe dọa kéo cầu thủ đội bạn khỏi vị trí.

Nhìn chung là vậy, còn khi đi vào cụ thể thì Moyes sẽ gặp những thuận lợi cùng những khó khăn nào?

1) Hậu vệ

Moyes đang có trong tay một hàng hậu vệ mạnh, dày, chất lượng. Ở vị trí trung vệ, Ferdinand vẫn sẽ là ứng cử viên vô cùng nặng kí cho một suất đá chính bởi kinh nghiệm và lối chơi thông minh, mặc dù anh không còn nhanh nhẹn như ngày trước. Trong khi đó, đối tác ăn ý ngày nào với anh là Vidic có thể không được đảm bảo như vậy do tuổi tác và chấn thương đã làm anh mất đi nhiều phần sức mạnh – vốn là vũ khí chính của trung vệ người Serbia. Bên cạnh đó, United còn có Jonny Evans, người đã trưởng thành và trở nên một trung vệ thông minh, có Smalling “truyền nhân của Ferdinand” và cả Phil Jones nữa.

Hậu vệ trái từng là vấn đề gây đau đầu cho United khi Evra đang già đi, mất dần tốc độ, hay bị lỗi vị trí, trong khi dự bị duy nhất cho anh là Buttner thì quá non và quá ham tấn công, còn Fabio Da Silva thì đã được cho QPR mượn. Nhưng mùa giải này, mọi chuyện có thể sẽ khác khi Fabio đã trở về và đầy khát khao chứng tỏ mình, trong khi Evra đang có phong độ ổn định trong thời gian gần đây. Còn bên phía cánh phải, người anh em song sinh với Fabio là Rafael đã đảm bảo một vị trí xuất phát; dự bị cho anh có thể là Smalling hoặc Valencia.

Những trụ cột hiện tại và tương lai của United

2) Tiền vệ

Như đã nói ở trên, Moyes cần tuyến tiền vệ trung tâm giữ bóng và đưa bóng nhanh ra cánh. Vì vậy, Moyes rất ưa những “chân chuyền” có thể phân phối bóng một cách hiệu quả. Ở Everton ông có Arteta, Gibson, và ở MU thì ông có Carrick. Cleverley cũng có thể đảm nhận, nhưng anh cần thêm thời gian để hoàn thiện lối chơi, hơn nữa anh có thiên hướng “box-to-box” hơn là mẫu regista mà Moyes ưa thích.

Hàng tiền vệ của Moyes luôn có “chất thép” để đảm bảo phòng ngự hiệu quả, phù hợp với phong cách “bị động”. Ở Everton ông có những Rodwell, Fellaini, thậm chí là Heitinga để tranh chấp. Nhưng tới với Quỷ đỏ, ông không có một cầu thủ nào có thể đem lại “chất thép” cả. Fletcher bị bệnh tật hành hạ và phải nghỉ thêm một thời gian nữa (chắc chắn khi trở lại, Fletcher sẽ không còn là một “máy quét” như ngày xưa nữa), Anderson có thể hình nhưng không có thể lực, Cleverley năng động nhưng không phải là một tay tranh chấp bóng mà thiên hướng sáng tạo hơn. Jones? Cá nhân tôi cho rằng tương lai của anh nên gắn liền với vị trí trung vệ (với vai trò một “Vidic mới”), mặc dù anh thể hiện không tồi ở trung tuyến – mà kể cả như vậy thì hàng tiền vệ MU vẫn còn thiếu nhân sự cần thiết. Một “máy quét” là thứ đầu tiên mà Moyes cần mua trên TTCN, và thật đáng tiếc khi họ bỏ lỡ Strootman – một cầu thủ kết hợp cả khả năng sáng tạo lẫn tranh chấp.

Vấn đề “thiếu năng lượng” đã tồn tại trong suốt 2 mùa giải qua tại MU, dù rằng họ hoàn toàn có thể xếp hai “chân chuyền” như Carrick – Giggs hoặc Carrick – Scholes trong hàng tiền vệ để đảm bảo khả năng cầm giữ bóng, làm chủ trận đấu; đơn giản MU làm như vậy được là vì họ luôn làm chủ trận đấu, nhất là tại EPL, khi đối phương thường không có khả năng cũng như “gan” để gây áp lực trực tiếp và buộc phải co về phòng ngự. Nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy khi đấu với “chiếu trên” tại giải quốc nội cũng như khi ra châu Âu. Hẳn là những người MU vẫn chưa thể quên cảnh một mình Yaya Toure hất văng Carrick và Scholes, hay như thất bại của MU trước một Bilbao trẻ trung, đầy sức lực và thể hiện rõ nhất những tinh túy của triết lí bóng đá pressing của ông thầy nổi tiếng Marcelo Bielsa. Trước mắt, Carrick-Cleverley là một cặp đôi tốt, tuy nhiên bài toán “chất thép” sẽ vẫn còn nhức nhối, đồng thời họ cần bổ sung thêm nhân sự khi Giggs sẽ không chơi nhiều còn Fletcher thì phải nghỉ dưỡng bệnh.

MU cần bổ sung tuyến giữa – liệu Fellaini có phải là người thích hợp?

Đối tượng khả dĩ nhất của MU là Fellaini. Tiền vệ phòng ngự người Bỉ có khả năng tranh chấp tốt, chuyền bóng khá (ít khi để mất bóng và chuyền an toàn), chơi đầu tốt (giúp chống lại những pha phát bóng bổng từ thủ môn đội bạn, làm trung vệ không phải rời vị trí) và sức bền tốt. Mùa giải vừa rồi anh còn được Moyes đưa lên đá ở vị trí tiền vệ tấn công – anh dĩ nhiên không phải là nhạc trưởng, nhưng nhờ những phẩm chất kể trên mà Fellaini có thể đóng một “vai trò kép”: vừa làm mục tiêu cho những đường bóng bổng vào vòng cấm (như một tiền đạo), vừa lùi xuống hỗ trợ hàng tiền vệ (như một tiền vệ trung tâm thứ ba). Nếu có sự phục vụ của Fellaini cho Man United, Moyes sẽ có trong tay một vũ khí vô cùng hữu dụng mà có lẽ bất cứ đội bóng nào cũng thèm khát. Vấn đề ở chỗ MU có vẻ không mặn mà với mục tiêu này – HLV mới của Everton là Roberto Martinez khẳng định rằng chưa có lời đề nghị nào cho Fellaini – trong khi đó họ sẵn sàng bỏ 40 triệu bảng cho Fabregas, một cầu thủ rất tài năng nhưng đã bị “đóng đinh” vào vị trí tiền vệ tấn công tự do, không thể nào đủ ý thức chiến thuật để chơi tiền vệ trung tâm như trước đây và hiện tại thì vẫn đang gặp khó khăn để học “chiến thuật” tại Barca (mà MU đâu có thiếu gì người chơi được vị trí này: Kagawa, Rooney, kể cả Welbeck hay Young).

3) Rooney

Tương lai của hàng tấn công MU phụ thuộc nhiều vào tương lai của Rooney. Ta đều biết Rooney được phong tặng danh hiệu “Quỷ đầu đàn” và luôn là người lĩnh xướng hàng công Quỷ đỏ, tuy nhiên việc anh chuyển đi lại có thể là một điều tốt cho cả hai:

– Rooney được làm trung tâm, được bố trí theo như cách mà mình muốn ở đội bóng mới.

– Rooney đang đánh mất chính mình. Rooney từng là một cầu thủ năng nổ, phòng ngự hiệu quả cũng như tấn công tốt, nhưng trong mùa giải gần đây thì anh lười biếng hẳn đi, phòng ngự kém và cũng không còn ảnh hưởng nhiều khi tấn công nữa (cụ thể ra sao có thể đọc ở đây)

– Rooney cũng xuống tinh thần và không còn tâm trí cống hiến cho MU nữa.

Có thể từ mùa bóng này, người hâm mộ Quỷ Đỏ sẽ không còn thấy hình ảnh này nữa

Hãy cứ coi là Rooney đã ra đi tới một chân trời khác. Tuy vậy, Moyes không hề thiếu phương án. Nếu ông muốn một tiền vệ tấn công theo kiểu “số 10” ông đã có Kagawa. Cầu thủ người Nhật Bản nhanh nhẹn, sáng tạo, nhãn quan tốt, rất thích nhận bóng chuyền tới chân khi trên đà chạy và khởi xướng những đợt hãm thành nhanh chóng. Nếu cải thiện lối chơi của mình thêm một chút nữa, Kagawa sẽ là một số 10 vô cùng nguy hiểm, là điểm tựa sáng tạo cho toàn đội – một điều khác biệt so với những đội hình MU trước đây. Còn nếu như Moyes muốn hai tiền đạo, ông hoàn toàn có thể đưa Danny Welbeck chơi lùi hơn so với van Persie. Cầu thủ gốc Manchester có thể lực tốt, thông minh về mặt chiến thuật, đủ để chơi vai trò tiền đạo lùi mà Rooney để lại (bằng chứng tiêu biểu nhất là màn trình diễn của anh trong trận lượt về tứ kết Champions League 2012-13: bắt chết Xabi Alonso); đồng thời cũng có khả năng chuyền bóng cẩn trọng, phân phối được bóng sang hai cánh, ít để mất bóng. Bạn cần một tiền đạo lùi, Welbeck đảm nhiệm được, bạn cần một người có thể phòng ngự ở cánh, Welbeck cũng sẵn sàng; nếu bạn muốn một tiền đạo cắm cao nhất thì Welbeck vẫn làm được. Khả năng ghi bàn vẫn là một điểm yếu mà cầu thủ trẻ người Anh cần phải khắc phục, tuy nhiên nên nhớ anh mới 23 tuổi, và không phải tiền đạo xuất sắc nào cũng nhả đạn vào mành lưới đối phương từ khi còn trẻ tuổi.

Có nghĩa là, các phương án thay thế Rooney đã được Ferguson chuẩn bị từ trước.

4) Cánh

Nói đến Manchester United, người ta thường nghĩ đến các cầu thủ chạy cánh. Nói đến Manchester United mùa giải trước mà hỏi đến cầu thủ chạy cánh, người ta chắc chắn sẽ nói: “Chán lắm”. Thật vậy, mùa giải trước quả là thật sự thất vọng khi Nani chấn thương (và đương nhiên là tiếp tục phập phù), Valencia “tắt điện” sau khi bùng nổ ở mùa giải trước, Young cũng không thể hiện được một cách xuất sắc.

Tại Manchester United của Ferguson, cầu thủ chạy cánh có vai trò quan trọng: họ là nguồn sáng tạo cho cả đội. Họ đánh bại hậu vệ biên đối phương và tạt vào, hoặc là tấn công vào vòng cấm để ghi bàn như một tiền đạo,v…v…Tất cả những đợt tấn công của United đều qua chân “đôi cánh” của họ. Nhưng điều này có thể thay đổi một chút dưới thời Moyes, nếu như Kagawa được trọng dụng. Trong vai trò “nhạc trưởng” ở vị trí tiền vệ tấn công trung tâm, anh sẽ là nguồn sáng tạo chính cho MU. MU của Moyes có thể vẫn sẽ trọng đánh cánh, nhưng với Kagawa làm đầu tàu, những cầu thủ chạy cánh của United có thể sẽ tấn công trực tiếp hơn, đồng thời Quỷ đỏ cũng tấn công đa dạng hơn, khó lường hơn – chưa kể tới việc sự phối hợp giữa Kagawa và van Persie khi phản công có thể đem lại hiệu quả chết người.

United không nên quá lo lắng về tình hình cầu thủ chạy cánh của họ. Họ không cần thiết, và gần như là không thể, mua được những người như Ronaldo hay Reus – vì vậy, đừng hoảng sợ chạy ra ngoài và vung vội tiền để mua một “ngôi sao” chạy cánh. Tuy nhiên, họ cũng không được phép chủ quan. Tương lai của Nani đang bất ổn như phong độ của anh, Young không thật sự đẳng cấp, trong khi Valencia đang chịu một gánh nặng tâm lí sau mùa giải tệ hại. Sự bổ sung mới nhất là Wilfried Zaha thì còn trẻ tuổi, và trong khi Moyes thường nuôi dưỡng những tài năng trẻ một cách thấu đáo và cẩn thận, nên nhớ là anh mới chỉ thể hiện tài năng tại một câu lạc bộ Championship là Crystal Palace. Một bản hợp đồng mới ở vị trí này nên là ưu tiên thứ 2 của Moyes sau một tiền vệ trung tâm.

Đôi cánh của United cần bay cao, bay xa hơn nữa

5) Hàng tiền đạo

Đây có lẽ là tuyến mà United mạnh nhất. Họ có Robin van Persie – một cầu thủ đơn giản là tuyệt vời – cùng với Danny Welbeck tràn trề năng lượng, một Chicharito tốc độ và sở hữu khả năng dứt điểm bẩm sinh. Để bổ sung thêm nhân sự, Moyes có thể tăng cường thêm một cầu thủ từ tuyến trẻ, hay thậm chí trao cơ hội (cuối cùng) cho Federico Macheda. Với số lượng, chất lượng và sự đa dạng trong năng lực chiến thuật, Moyes đã được chuẩn bị sẵn sàng, kể cả khi Rooney có ra đi.

6) Kết luận

Sir Alex Ferguson nghỉ hưu, để lại một di sản đồ sộ mà David Moyes có trách nhiệm phải thừa kế. Tuy danh tiếng không có nhiều, nhưng Moyes là người có tài năng thực và có khả năng xây dựng một triều đại lâu dài. Ông có cả những thuận lợi lẫn những khó khăn chồng chất – hãy cũng chờ đợi xem HLV người Scotland sẽ thể hiện trong mùa giải đầu tiên như thế nào. Nhưng dù sao đi nữa, ban lãnh đạo hiện tại của MU phải nhớ một điều: kiên nhẫn – như những người tiền nhiệm đã làm với Ferguson.

Dự đoán mùa giải mới:

Premier League: Vị trí thứ 3 hoặc thứ 4

Champions League: Vòng Tứ kết

Có thể tới trận chung kết League Cup hoặc FA Cup.

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s