Arsenal 1-0 Tottenham: Phản công và chọc khe – công thức chiến thắng của các Pháo thủ

Hãy theo dõi chúng tôi tại địa chỉ facebook http://www.facebook.com/MyFootballRamble và tại twitter https://twitter.com/Myfootballrambl

Trận derby Bắc London diễn ra với tất cả những gì người hâm mộ mong đợi: tốc độ cao, giàu cảm xúc, căng thẳng tới nghẹt thở những phút cuối – có thể một cơn mưa gôn không tới, nhưng bàn thắng duy nhất cũng khá đẹp và hai bên đều đã bỏ lỡ một số cơ hội. Cuối cùng, Arsenal là đội chiến thắng với một kế hoạch rõ ràng hơn.

Arsene Wenger chỉ có một sự thay đổi: Jenkinson thế chỗ Sagna, còn tân binh Flamini ngồi trên ghế dự bị. Còn về phía Tottenham, đội hình của họ không thay đổi so với trận gặp Swansea.

Đội hình xuất phát của hai đội

1) Đấu pháp của Arsenal

Tottenham là đội bóng dựa nhiều vào tốc độ – một điều không quá đáng ngạc nhiên khi HLV của họ là Villas-Boas, người luôn luôn bày tỏ sự yêu thích với “vertical football”. Khi đối mặt với những đội bóng kiểu như thế này, cách tốt nhất là lùi sâu về phần sân nhà để hạn chế khoảng trống phía sau cho đối phương lợi dụng – và đây chính là cách mà Arsenal áp dụng trong trận đấu này. Họ lui về phòng ngự phần sân của mình, lập 2 tầng để đón nhận áp lực từ Spurs và tìm cơ hội để phản công.

Cazorla ở bên cánh trái là một mắt xích quan trọng của Arsenal. Khi phòng ngự, anh giữ vị trí bên trái và cố gắng hỗ trợ Gibbs trước tốc độ của Townsend và Walker. Còn khi phản công, anh lập tức di chuyển vào trung tâm, giúp Arsenal áp đảo hàng tiền vệ của Tottenham với lợi thế quân số 4 chống 3, vì đó mà vượt qua 3 tiền vệ áo trắng mà không sợ bị thua thiệt về cơ bắp; đồng thời anh cùng Rosicky cung cấp những pha chọc khe quan trọng cho Arsenal. Tất nhiên là việc Cazorla bó vào trong cũng sẽ khiến Gibbs đơn độc trước hai chiếc xe đua Townsend và Walker, tuy nhiên hậu vệ trẻ người Anh lại giải quyết khá tốt hai mũi khoan tốc độ này.

Phía trên, Walcott tiếp tục đảm nhiệm vai trò ưa thích: tiền đạo thứ hai, tấn công vào trong từ phía cánh phải và tận dụng những đường chọc khe của các tiền vệ. Giroud không có tốc độ như vậy, nhưng anh làm cho đối thủ trực tiếp của mình là Dawson phải đau đầu, vì Dawson cũng rất chậm. Bàn thắng đầu tiên xuất phát từ việc Dawson không dâng cao lên bẫy việt vị vì lo ngại Giroud phía sau, khiến cho Walcott không việt vị và được đà băng lên căng ngang cho tiền đạo người Pháp ghi bàn. Nếu như Arsenal chính xác hơn trong những pha phối hợp, chúng ta sẽ còn thấy Giroud và Walcott đáng sợ hơn nhiều.

Thế trận phòng ngự của họ khá tốt, không cho Tottenham có nhiều khoảng trống để dùng tốc độ đột phá. Tuy nhiên, họ có một điểm yếu là đôi lúc khoảng trống lộ ra giữa hàng hậu vệ và tiền vệ. Vì vậy, việc Flamini vào thay Wilshere, dù là bất đắc dĩ, lại là sự thay đổi đúng đắn. Người cũ của Arsenal đem lại một giải pháp phòng ngự hơn so với Wilshere, đồng thời có sự máu lửa, sẵn sàng tranh chấp (như ngày nào) mà hiện tại các Pháo thủ đang thiếu.

Thực tế, Arsenal cần một tiền vệ phòng ngự để xoay tua cho Arteta, nhưng không nhất thiết phải thay thế Arteta trong đội hình chính – và Flamini có thể là lời giải cho bài toán này (thậm chí để đem anh về lại mái nhà xưa, Wenger còn không mất đồng nào).

2) Đấu pháp của Tottenham

Vấn đề của Spurs vẫn y hệt như hai trận trước – họ không có sự sáng tạo. “Sáng tạo” ở đây có 2 loại: sự đột biến đến từ một tiền vệ tấn công sáng tạo (điều này Spurs không có, vì 3 tiền vệ trung tâm của họ đều không phải là mẫu “nhạc trưởng”, còn Chadli và Townsend thiên hướng chạy cánh tốc độ) và một người điều tiết, luân chuyển bóng (như kiểu Modric và Moutinho – Spurs cũng không có nốt). Phương pháp tấn công của họ khá đơn giản: Chadli và Townsend là hai mũi công phá chính, mở tốc độ đánh thẳng về phía cầu môn Szczesny, còn Paulinho và Dembele sẽ băng lên từ tuyến giữa. Đi kèm đó là một hàng phòng ngự dâng cao để gây áp lực liên tục lên đối thủ.

Đấu pháp của Spurs có hai điểm như trên. Và cả hai đều không làm việc. Khi Spurs tấn công, họ không có nhiều đất để bứt tốc. Townsend bế tắc trước Gibbs, Chadli tiếp tục mờ nhạt, Soldado bị cô lập – lối đá của Spurs quá đơn điệu. Còn khi họ phải đối phó với những đợt phản công từ đối phương, hàng phòng ngự dâng cao của họ phải vất vả đối phó với tốc độ từ Walcott và những pha chọc khe tới liên tục. Trong cả trận, dù đã đưa thêm Erik Lamela vào sân, đoàn quân của Villas-Boas vẫn không tạo ra được gì mới, và nhận thất bại xứng đáng.

Kết luận

Arsene Wenger đã chiến thắng nhờ đấu pháp chính xác từ đầu – hẳn ta còn nhớ “ông giáo” đã liều lĩnh cho Arsenal dâng cao áp sát trong trận lượt về Premier League với Tottenham năm ngoái, và phải chịu hậu quả như thế nào, nhưng trận này thì khác khi Wenger đã linh hoạt hơn trước. Còn Tottenham, đây là một màn trình diễn nhạt nhòa của họ, nhưng tình hình sau này rất có thể sẽ khác khi hai tân binh Eriksen và Lamela hòa nhập với đội bóng: Lamela là nhân tố gây đột biến ở phần sân đối phương, trong khi Eriksen là một nhạc trưởng vô cùng tài năng.

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s