Bayer Leverkusen 2-2 Borussia Dortmund: Hấp dẫn, cởi mở, nhiều bàn thắng

Hãy theo dõi chúng tôi tại địa chỉ facebook http://www.facebook.com/MyFootballRamble và tại twitter https://twitter.com/Myfootballrambl

Không có nhiều trận đấu được như trận cầu trên sân Bay Arena vừa rồi: Cởi mở, tốc độ, hai bên ăn miếng trả miếng, có Jurgen Klopp, trận đấu có nhiều bàn thắng; thêm một chút gia vị của chiến thuật nữa, và ta đã có một món ăn tinh thần vô cùng bổ ích cho cuối tuần cùng bóng đá.

Bên phía đội chủ nhà, huấn luyện viên Sascha Lewandowski sử dụng sơ đồ 4-1-4-1 với ba tiền vệ trung tâm Lars Bender – Gonzalo Castro – Emre Can, đồng thời sử dụng cầu thủ 18 tuổi Julian Brandt ở vai trò chạy cánh phải. Về phía Dortmund, Oliver Kirch đá cặp cùng Nuri Sahin ở hàng tiền vệ trung tâm trong hoàn cảnh Sven Bender và Sebastian Kehl đều đang gặp chấn thương. Milos Jojic có tên trong đội hình xuất phát; Kevin Grosskreutz trám vào vị trí hậu vệ trái khi cả Marcel Schmelzer và Erik Durm đều không thể thi đấu.

Đội hình xuất phát của hai đội

Đội hình xuất phát của hai đội

1. Dortmund áp sát

Đội quân của Jurgen Klopp áp sát đối thủ ngay từ khi phát bóng lên. Nếu Bernd Leno phát bóng ngắn, Dortmund sẽ ngay lập tức áp sát với dạng đội hình 4-1-3-2: Lewandowski và Reus áp sát hai trung vệ đối phương; Mkhitaryan và Jojic di chuyển vào trong để thu hẹp khoảng cách với đồng đội, trong khi vẫn chú ý để mình vẫn chặn được góc chuyền tới hai hậu vệ biên Boenisch và Hilbert. Một tiền vệ trung tâm (Sahin) sẽ dâng cao lên, khóa Bender (tiền vệ trung tâm đứng thấp nhất), còn Kirch sẽ trụ ở phía dưới.

Các khoanh đen cho thấy cách "khóa" của Dortmund

Các khoanh đen cho thấy cách “khóa” của Dortmund

 Dortmund buộc Leverkusen phải phá bóng lên phía trên – nhưng thực tế kế hoạch của Leverkusen cũng là chơi bóng thẳng, dài, trực diện lên phía trên cho bộ ba tấn công của họ. Vì vậy, chúng ta thường thấy Dortmund thiết lập đội hình 4-4-2 ở tầm trung, bố trí khá hẹp, áp sát nhanh và tập trung chủ yếu vào khống chế không gian xung quanh bóng. Dortmund tổ chức phòng ngự rất tốt, khiến Leverkusen gặp khó khăn trong triển khai tấn công, nhất là ở cánh.

2. “Bộ tứ huyền ảo” của Dortmund

Dortmund triển khai tấn công theo một phong cách độc đáo đã được sử dụng trong trận đấu với Mainz, với Henrikh Mkhitaryan được bố trí lệch trái thay vì vị trí số 10 quen thuộc (vị trí đó do Marco Reus đảm nhiệm), Milos Jojic lệch trái; cả Mkhitaryan lẫn Jojic đều bó vào phía trong, hoạt động ở khu vực “half-space” (vùng giữa “cánh” và “trung lộ”). Cách bố trí này giúp Dortmund tấn công không gian xung quanh Bender (người chơi thấp nhất); Mkhitaryan và Jojic đều có mặt tại đúng vị trí để phối hợp với Reus, bật tường, khai thác khoảng trống giữa hai tuyến của Leverkusen. Đồng thời, Sahin sẽ băng lên phía trước, thu hút một tiền vệ trung tâm của đối phương, tạo điều kiện cho những pha phối hợp tốc độ cao đánh vào khu vực này. Phía hai biên, Piszczek và Grosskreutz dâng lên, lợi dụng khoảng trống tạo ra do khối phòng ngự Leverkusen bố trí hẹp.

Cách bố trí tấn công của Dortmund

Cách bố trí tấn công của Dortmund ở bên phải. Khi mới bắt đầu tấn công, họ sẽ đẩy hai hậu vệ biên lên, Sahin chưa băng lên vội; Dortmund sẽ tìm cách chuyền bóng sang cho hậu vệ biên nhằm kéo giãn Leverkusen, lộ khoảng trống để chuyền thẳng lên tuyến trên

Dortmund tấn công với những đường phối hợp một chạm sắc nét và nhanh ở khu vực “half-space” này, tuy nhiên họ thiếu đi những đường chuyền cuối cùng, mang tính chất xuyên phá hoàn toàn hàng phòng ngự đối phương và thường bị buộc phải đưa bóng ra biên để đi đường vòng. Lí do là bởi vì khối phòng ngự Leverkusen đã giữ cự li rất tốt: Castro và Can theo dõi di chuyển của Sahin và Kirch; khoảng trống trong đội hình phòng ngự được lấp nhanh chóng, và Leverkusen cũng sẵn sàng đón nhận những đường tạt.

3. Leverkusen đánh trực diện

Tuy lùi sâu, đội chủ nhà vẫn rất nguy hiểm trong những tình huống phản công. Lối chơi nhanh của Dortmund lại là điều kiện cho Leverkusen có thêm điều kiện để mở những pha phản công nguy hiểm. Cách bố trí tấn công của đội khách không chỉ kết nối các cầu thủ tấn công lại gần nhau, mà còn tạo điều kiện cho họ áp sát ngay lập tức quanh bóng với số đông (“gegenpressing”); tuy nhiên, đây cũng là điều kiện cho Leverkusen đưa bóng trực tiếp ra cánh cho Heung-min Son và Julian Brandt phản công bằng tốc độ, đánh vào không gian giữa trung vệ và hậu vệ. Nhất là trong hiệp hai, khi Dortmund dùng bóng dài nhiều hơn, đó cũng là lúc Leverkusen có nhiều cơ hội phản công hơn, khiến Dortmund gặp khó khăn.

Hiệu quả của lối chơi trực diện này như thế nào ư? Hãy xem bàn thắng nâng tỉ số lên 2-1, khi Leverkusen rất nhanh chóng phát bóng lên, bóng tới đầu Castro, Leverkusen tạo tình huống 3 đánh 3, và cuối cùng ghi bàn – tất cả diễn ra trong khoảng 10 giây.

 4. Kết luận

Tuy trong số bốn bàn thắng, có tới ba bàn tới từ những tình huống cố định (một từ phạt góc, một từ đá phạt, một từ phạt đền), nhưng trận đấu này vẫn rất thú vị ở mặt chiến thuật, bên cạnh yếu tố số bàn thắng. Cả hai đội triển khai kế hoạch riêng một cách khá hiệu quả, tạo nên một trận cầu nhanh, lôi cuốn, cho dù điều này có giảm đi đôi chút trong hiệp hai. Sức hấp dẫn của Bundesliga nằm ở những trận chiến chiến thuật không hề tẻ nhạt, khô cứng mà rất hấp dẫn, và đây chính là một ví dụ.

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s