Barcelona 1-1 Atletico Madrid: Công thức quen thuộc dẫn lối thành công cho Simeone

Trận “chung kết La Liga” giữa hai đấu thủ hạng nặng Barcelona và Atletico Madrid có thể không nảy lửa, không có đội nào chiến thắng…nhưng với Atletico Madrid, một trận hòa là đủ cho họ đoạt chức vô địch – kết quả vô cùng xứng đáng cho Diego Simeone và các học trò.

Đến với sân Camp Nou lần này, Diego Simeone giữ nguyên đội hình khung của mùa giải năm nay, chỉ thay Mario Suarez bằng Cardoso Tiago. Bên phía Barcelona, Gerardo “Tata” Martino cho Xavi Hernandez ngồi ngoài, để Andres Iniesta và Cesc Fabregas đá cùng nhau trong hàng tiền vệ ba người. Alexis Sanchez – Lionel Messi – Pedro Rodriguez là mũi “đinh ba” của Barca, khi Neymar được cất trên ghế dự bị.

Đội hình xuất phát của hai đội

1)  Công thức “kháng Barca” của Atletico Madrid

Đây không phải là công thức kháng đặc hiệu cho Barcelona, vì Atletico Madrid cũng áp dụng nó với các đội khác, nhưng đối với Barca thì công thức chiến thuật này luôn tỏ ra hữu hiệu, nhất là khi được thực hiện với tốc độ và sự bền bỉ như các cầu thủ Atletico đã làm. Họ dâng cao lên pressing ngay từ phần sân đối thủ, áp sát ngay lập tức với số đông khi vừa mất bóng, và nhanh chóng rút về lập đội hình khi đối phương tiến lên tới giữa sân.

Khối phòng ngự của họ được dựng theo sơ đồ 4-4-2-0. Hai tiền đạo David Villa và Diego Costa cũng lui về hỗ trợ tuyến dưới phòng ngự, khiến khoảng cách giữa cả ba tuyến của Atletico rất đều và được hạn chế. Khối phòng ngự này được bố trí hẹp, biến nó thành một loại pháo đài chặn toàn bộ khu vực giữa sân. Mục đích của họ là đẩy đối phương ra cánh, nơi mà họ sẽ áp sát theo kiểu người kèm người một cách quyết liệt, nhằm lấy bóng hoặc cô lập đối phương ở khu vực gần đường biên – nơi mà các lựa chọn cho người cầm bóng bị hạn chế đi nhiều.

Minh họa cách pressing ở cánh của Atletico. Juanfran và Turan theo sát đối thủ áo xanh của mình. Gabi bảo vệ "nách", đồng thời để mắt đến đối phương xâm phạm vào không gian này. Tiago bọc lót cho Gabi.

Minh họa cách pressing ở cánh của Atletico. Juanfran và Turan theo sát đối thủ áo xanh của mình. Gabi bảo vệ “nách”, đồng thời để mắt đến đối phương xâm phạm vào không gian này. Tiago bọc lót cho Gabi.

Khi phản công, Atletico đánh một cách trực diện. Diego Costa là tâm điểm, là mũi nhọn quấy rối hàng phòng ngự đang dâng cao của Barca; anh di chuyển lệch trái, đón bóng từ tuyến dưới và phối hợp với đồng đội đang dâng lên hỗ trợ. Koke và Arda Turan di chuyển vào trong, tấn công thẳng về hướng khung thành của Pinto. Tốc độ và khả năng chống lại sự áp sát từ đối thủ giúp Atletico giữ một mối đe dọa liên tục, nhưng đáng tiếc thay điều này đã mất đi khi lần lượt Costa và Turan chấn thương phải rời sân. Kể từ lúc đó, những đường lên bóng của đội bóng thành Madrid tỏ ra thiếu sắc sảo và dễ bị bắt bài hơn.

2) Barca triển khai tấn công

Barca vẫn là đội có nhiều bóng hơn và chủ động nắm thế trận hơn, nhưng Atletico Madrid vẫn là một bài toán khó. Đội bóng xứ Catalan biết rằng mình không thể xuyên thủng khối phòng ngự trước mặt qua đường trung lộ được, vì vậy cách họ chọn, và có lẽ cũng là cách duy nhất có thể, là ra cánh.

Cách pressing của Atletico có một điểm yếu. Khi tiền vệ biên và hậu vệ biên đều có mặt tại sát đường biên để áp sát, tiền vệ trung tâm ở gần đó sẽ trấn giữ khu vực nách hở ra. Nếu như anh này di chuyển chậm, không kịp bao quát khu vực này hoặc các cầu thủ Atletico bị vượt qua (cách pressing của Atletico phụ thuộc nhiều vào khả năng đấu tay đôi của cầu thủ phòng ngự, và mỗi học trò của Simeone đều là chuyên gia trong lĩnh vực này), vùng “nách” này sẽ bị hổng, để cho đối phương khai thác triệt để.

Barca đã làm điều này. Tuy nhiên, Atletico đã làm rất tốt trong việc cô lập phạm vi tấn công của Barca ở hai bên cánh, cắt sự liên hệ với trung tâm. Bên phía cánh trái, Iniesta chơi hơi lùi xuống, tiếp bóng cho Pedro và tránh khỏi sự áp sát của đối phương. Fabregas làm điều tương tự ở cánh phải, và ở đó Messi cũng dạt sang để hỗ trợ. Hậu vệ biên Barca dâng cao, phối hợp với tiền đạo cánh, tuy nhiên Atletico đã lập tức áp sát, khiến cho Barca không thoát ra được, đồng thời tiền vệ trung tâm đã bảo vệ vùng “half-space” tốt. Messi không thể liên hệ được với đồng đội, cho dù khả năng đi bóng, gây đột biến và thu hút đối phương của anh là chìa khóa để mở ổ khóa trước khung thành của Courtois. Có vẻ như Barca dựa nhiều vào đột biến cá nhân của Sanchez, Pedro, hay Messi mỗi khi số 10 chạm được bóng.

Minh họa: Các hướng tấn công của Barca

Minh họa: Các hướng tấn công của Barca

Dù cho không thật sự hiệu quả, Barca vẫn duy trì sự kiểm soát thế trận, và mở tỉ số chính từ điểm yếu tôi đã nói ở trên, khi Tiago quên mất Sanchez phía sau lưng, để cho cầu thủ người Chile tự do sút bóng – một nỗ lực cá nhân đáng khen ngợi. Thế nhưng, lợi thế đó đã mất khi Atletico mở đầu hiệp hai bằng những đợt pressing cường độ lớn ngay sát vòng cấm Barca cùng với những đòn phản công nhanh hơn trước, khiến đội hình Barca không kịp ứng phó. Cuối cùng, Barca đã để thua – từ một tình huống phạt góc, điểm yếu cố hữu.

Trận đấu sau đó trở thành một…cuộc thi xem Barca có thể phá vỡ hàng phòng ngự đã lùi sâu của Atletico Madrid hay không. Tata Martino đã thử nhiều cách: Đưa Song vào sân đá…trung vệ để cho Pique lên đá…tiền đạo cắm, đưa Neymar vào để kéo giãn hàng phòng ngự Atletico, tung Xavi vào sân, để Fabregas lên đá tiền đạo cho Messi lùi xuống làm một “số 10” tự do đi bóng…Tuy nhiên, Atletico Madrid vẫn đứng vững cho tới phút cuối cùng.

Đây không phải là lỗi của Tata khi những sự thay đổi này của ông đều có lí, mà nó phản ánh một thiếu sót lớn trong đội hình của Barca: Họ thiếu một tiền đạo cắm. Tiền đạo cắm này có thể cao to để cho đồng đội tạt cho, nhưng quan trọng nhất là anh này đóng vai trò thu hút hàng hậu vệ đối phương, tạo khoảng trống cho Lionel Messi. Điều này dẫn tới sự đơn điệu của Barca, hội chứng “Messidependencia” cũng như thiếu phương án B khi cần thiết.

3) Kết luận

Atletico Madrid không giành được chiến thắng để đạt được chức vô địch một cách thuyết phục nhất có thể, nhưng điều đó không quá quan trọng. Đoàn quân của Diego Simeone đã làm nên một điều phi thường: giành chức vô địch trước mũi hai gã khổng lồ Real Madrid và Barcelona bằng một lối chơi kỉ luật, chặt chẽ mà cũng rất nhiệt huyết, giàu sức mạnh, với khả năng thực hiện đấu pháp gần như hoàn hảo, trong khi chỉ dựa vào một bộ khung chính khoảng 15-16 cầu thủ trong suốt mùa giải. Chấn thương của Diego Costa và Arda Turan là hai tổn thất lớn cho Atletico trước thềm trận chung kết Champions League, và nó cũng có thể là hậu quả của một mùa giải chạy hết ga trên nhiều đấu trường, nhưng bây giờ, hãy cứ chúc mừng cho câu chuyện cổ tích của Simeone và học trò đã.

Về phía Barcelona, Tata Martino đã tuyên bố ra đi sau trận đấu này, kết thúc một năm làm huấn luyện viên tại Tây Ban Nha. Tata có phải chịu trách nhiệm cho mùa giải thất bát của Barca không? Chắc chắn ông phải chịu một phần trách nhiệm. Nhưng Tata không đáng bị đổ hết mọi tội lỗi lên đầu. Ông đã giới thiệu những ý tưởng mới cho Barca ở đầu mùa giải, giúp đội bóng chơi đa dạng hơn, nhưng những xung đột trong phòng thay đồ và nhất là chính sách sai lầm trong một thời gian dài của ban lãnh đạo khiến cho Barca sa sút dần theo năm tháng. Tata không thể thay đổi đội bóng theo ý của mình, cũng như tiếp tục làm việc cho một ban lãnh đạo trói tay trói chân huấn luyện viên. Sắp tới đây, nhiệm vụ cho huấn luyện viên mới (Luis Enrique?) sẽ là rất nặng nề, và Barca cần một cuộc cải tổ triệt để để giải quyết vấn đề.

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s