Italy 2-0 Tây Ban Nha: Thêm một lần đau

Đoàn quân áo Thiên thanh, dưới sự chỉ đạo của Antonio Conte, tiếp tục bay cao vượt kì vọng của nhiều người hâm mộ, trong khi Tây Ban Nha của Vicente Del Bosque tiếp tục trượt khỏi đỉnh vinh quang.

iniesta480

Conte tiếp tục sử dụng chiến thuật đã giúp họ vượt qua vòng bảng, tuy nhiên có một số sự thay đổi nhỏ: Florenzi thay Candreva, De Sciglio thay Darmian. Bên phía Tây Ban Nha, họ giữ nguyên đội hình chính của mình, không thay đổi gì cả.

ita-esp

Đội hình xuất phát của hai đội

1. Tây Ban Nha bất lực

Tây Ban Nha sẽ tấn công như thế nào? Phối hợp, thêu hoa dệt gấm với những Iniesta, Fabregas, Silva? Không. Đánh trực diện với những mũi khoan Jordi Alba, Juanfran, Nolito? Không.

Thực tế, họ chẳng làm được gì cả. Thậm chí, La Furia Roja còn chẳng triển khai bóng và tấn công một cách trơn tru được, vì Italy đã phá hỏng tất cả, ở mọi giai đoạn.

Đầu tiên, bộ đôi tiền đạo Pelle – Eder áp sát bộ đôi trung vệ Tây Ban Nha, trong khi hai wing-back De Sciglio và Florenzi sẵn sàng dâng cao để khống chế Juanfran với Alba. Chìa khóa để giải quyết vấn đề đáng ra là Busquets, tuy nhiên tiền vệ của Barcelona lại không lùi xuống tạo lớp ba người như anh thường làm mà lại dạt sang phải, khiến cho Pique và Ramos không thể áp đảo được hai tiền đạo Italy. Dù dạt ra phải hay di chuyển lên trên, Busquets cũng đều bị Giaccherini đặt vào trong tầm kiểm soát. Kết quả: De Gea phải phát bóng dài lên cho ba trung vệ đối phương thoải mái giành bóng. 1-0 cho Italy.

Tiếp theo, khi bóng được triển khai tới giữa sân, Iniesta – ngòi nổ chính của Tây Ban Nha – lại tỏ ra không mấy hiệu quả. Lí do là vì Iniesta thường đứng ở vị trí khá thấp đề nhận bóng và đi bóng lên, nhưng mỗi khi vào phần nửa sân của Italy, anh đều bị Parolo khống chế. Ở sát đường biên, Florenzi luôn trong tư thế sẵn sàng lao ra để bắt chết Alba từ xa, yên tâm rằng phía sau đã có Barzagli bao bọc. Còn ở sát hàng phòng ngự Italy là Nolito – một nhân tố chiến thuật thú vị của Tây Ban Nha, một người chuyên đảm nhận nhiệm vụ tạo “chiều rộng” cho Tây Ban Nha, kéo giãn hàng phòng ngự đối phương – trong trận này, anh đơn giản là đứng ở trên, rộng và chẳng làm được gì hết.

Ở bên phải, Silva luôn có xu hướng di chuyển vào trong, đôi khi còn lệch sang bên trái để hỗ trợ đồng đội. Về lí thuyết thì Silva và Fabregas có thể hoán đổi cho nhau, kéo đối phương ra khỏi vị trí, tuy nhiên thực tế thì điều này lại không xảy ra. Fabregas chỉ đơn thuần là luân chuyển bóng, và anh cùng với nhạc trưởng của Man City chỉ chơi bóng trước bộ ba tiền vệ của Italy.

Thực tế thì Tây Ban Nha của del Bosque đã từng có ba lần đối đầu với sơ đồ ba trung vệ: một trước Italy (Euro 2012), một lần trước Chile và một lần trước Hà Lan (đều ở World Cup 2014). Tuy vậy, cho tới bây giờ, đội quân của “ngài râu kẽm” vẫn chưa rút ra bài học nào cả. Tây Ban Nha hoàn toàn có thể đưa Busquets lùi xuống để triển khai bóng dễ dàng hơn; đáng nhẽ họ phải tận dụng ba đánh ba với hàng trung vệ Italy để đưa tiền đạo cánh ra phía sau lưng Chiellini – Bonucci – Barzagli, như cái cách Lucas Vazquez làm được ở phút 73.

Dù sao thì màn trình diễn ở hiệp hai của Tây Ban Nha cũng không khá hơn hiệp một. Ít nhất thì Buffon đã phải cứu thua nhiều hơn.

2. Người Italy công phá

Italy triển khai khống chế Tây Ban Nha một cách toàn diện. Đơn giản là vậy.

Thứ nhất, khi Pelle và Eder đứng chắn trước mặt Ramos và Pique, Giaccherini theo dõi Busquets một cách chặt chẽ. Iniesta được Parolo đặt trong tầm kiểm soát, trong khi De Rossi một mình quét khoảng không gian trước bộ ba trung vệ của Juventus. Ở hai cánh, chặn Alba và Juanfran là nhiệm vụ của lần lượt Florenzi với De Sciglio.

Thứ hai, khi Tây Ban Nha đưa bóng vào phần sân của Italy, đây là lúc họ lùi xuống, lập khối phòng ngự – và khi nói “khối” ta đang nói tới một bức tường màu xanh chắn ngay trước khung thành Buffon. Người Tây Ban Nha không có cách nào để xuyên phá được – mỗi khi họ đưa bóng sang bên, khối hậu vệ năm người dịch sang, wingback bên đó di chuyển cao lên một chút, bên cạnh là ba tiền vệ trung tâm dàn hàng ngang cũng đã dịch chuyển qua, khiến cho khu vực đó hoàn toàn tắc nghẽn. Chuyển bóng sang bên trái cũng không khá hơn (đặc biệt là nếu như Eder lùi xuống phòng ngự quanh đó, tạo ra một hàng tiền vệ bốn người với Eder như một tiền vệ phải). Tấn công trung lộ cũng không khá hơn.

Vấn đề ở đây có lẽ là Tây Ban Nha luân chuyển bóng quá chậm. Cách phòng ngự của Italy có một điểm yếu, đó là mỗi khi dạt sang một bên, họ sẽ để lộ hành lang trong bên kia, hoặc là để hở trung lộ nếu như cầu thủ chưa hoàn toàn chuyển sang vị trí thích hợp. Tuy nhiên, chỉ có đúng một lần Tây Ban Nha đưa được bóng cho Iniesta đang đợi ở hành lang trong bên trái theo bài bản trên. Kể cả như vậy, Barzagli (hoặc Chiellini) cũng sẵn sàng xông lên đối phó.

Cách tấn công của người Italy cũng đơn giản. Bài bản chủ yếu là bóng dài lên cho Pelle (nhờ bộ ba trung vệ được tương đối tự do và đều có khả năng chuyền tốt), tiền đạo của Southampton sẽ làm tường nhả lại cho Eder ngay bên cạnh hoặc cho Giaccherini hay Parolo, những người dâng lên rất cao với xu hướng lệch ra cánh. Bóng sau đó có thể được đẩy ra cánh cho hai wingback đang dâng lên không bị kèm (do công của Silva và Nolito); tại đây, wingback phối hợp với tiền vệ trung tâm dạt cánh để đưa bóng vào.

Tây Ban Nha không biết làm thế nào để ngăn chặn lại cả: Pique cùng Ramos không sao ngăn Pelle làm tường và giành bóng trong hầu hết các cuộc không chiến; Giaccherini và Parolo thì không thể theo dõi được vì hai người này đều lệch ra cánh (thậm chí có lúc Giaccherini và De Sciglio còn đứng trên cùng một đường thẳng song song với đường biên ngang); De Sciglio và Florenzi thì thoải mái hô mưa gọi gió ở hai hành lang cánh.

Kết quả là những pha tạt bổng hay căng ngang vô cùng nguy hiểm – nếu như không có De Gea thì Tây Ban Nha có lẽ đã không còn cơ hội để gỡ hòa rồi.

3. Kết luận

Vấn đề của Tây Ban Nha không nằm ở tiki-taka, chuqa-chula, định hướng vị trí, hay bất cứ cái tên nào mà mạng Internet phát minh ra rồi gán cho họ cả. Cách di chuyển triển khai bóng của họ, xét cho cả một tập thể, là không tốt. Vấn đề này đã tồn tại từ lâu và bây giờ lại càng rõ hơn bao giờ hết.

Antonio Conte có một trận thắng mỹ mãn, người Italy trả lại được món nợ từ kì Euro trước bằng một màn trình diễn thuyết phục. Có thể trước Đức mọi chuyện sẽ không đơn giản như ngày hôm nay, nhưng người Ý có thể ăn mừng từ bây giờ, đơn giản vì chẳng mấy ai đặt niềm tin vào họ trước giải cả.

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s